Chuyện Bà Tỉu

Chuyện Bà Tỉu

29
0
Share

Có lẽ những ai trước đây nhà ở làng Quang Lộc, nhất là ở đội 3, đội 4 đều biết chuyện bà Tỉu. Bà Tỉu thuộc đối tượng người neo đơn, năm 1990-1995 bà khoảng 70-75 tuổi, sống một mình trong một căn nhà tranh nhỏ xíu bằng 1 gian của nhà người ta. Mình nghe mọi người kể, chồng bà chết lâu rồi, bà có duy nhất một cô con gái tên là Thu Nghìn đang đi làm ở ngoài Vinh, rất ít khi về thăm bà. (Cô Thu Nghìn tên thật là Thu Hiền, nhưng hồi xưa ông bà hiếm muộn nên quý mới gọi tên ở nhà là Nghìn <Ngàn>. Hiện giờ cô ấy đã có chồng con và sống cùng gia đình trong Đắk Lắk). Vì người bà nhỏ nhỏ nên mọi người nói bà Tỉu không ngủ giường, bà ngủ ở trong cái chum. Mình chưa bao giờ vào bên trong nhà bà nên không biết lời đồn này có đúng không. Lúc bé, mình và bọn bạn hay nghịch dại nên hôm nay mới có một vài chuyện để kể cho mọi người cùng đọc.

chuyen-ba-tiu

1. Hồi mình còn học cấp 1, những đêm trăng sáng không có gì chơi, bọn mình lại rủ nhau đi trêu bà Tỉu. Buổi tối, bà Tỉu thường đi ngủ sớm hay do nhà bà không có đèn (đèn dầu) nên hôm nào bọn mình đi đến trước nhà bà cũng thấy tối thui. Bọn mình hay đứng ngoài lấy tay rung rung tấm phên nhà bà, thấy động đậy bà lại chửi “M. thằng cha bây” hay kêu “Làng nước ơi, quân ni hấn ăn hiếp tui” bằng cái giọng cheo chéo. Bọn mình lại cười ầm lên rồi ù té chạy. Chạy được một đoạn lại quay vào giật phên trêu tiếp. Đến khi bà không chịu đựng được nữa, phải chạy ra ngoài đuổi thì bọn mình mới thôi, ra về. Bố mẹ mình hay dặn không được đi trêu bà Tỉu, bà ở một mình rất khổ, mình dạ vâng, nhưng khi bọn bạn đến rủ đi trêu bà Tỉu hay lắm là quên hết, lại đi trêu.

2. Có anh Tr. ở gần nhà mình, anh thuộc loại khá lì. Mỗi khi đi trêu bà Tỉu anh hay tiến đến gần chổ bà ngồi nhất. Có lần, bà Tỉu “mai phục” đứng sau tấm phên. Anh Tr. không biết, vẫn tiến lại gần cửa nhà bà để trêu. Thế là bất ngờ bà Tỉu tóm được tay, anh Tr. hoảng hốt giật được tay ra rồi bỏ chạy. Từ đó, mình không thấy anh Tr. đi trêu bà Tỉu nữa, chắc là sau lần bị bà Tỉu cầm được tay anh ấy sợ chết khiếp rồi.

Bà Tỉu ở một mình nên những ngày mùa hay đi làm giúp cho người ta, rồi họ trả công bằng gạo hay nông sản. Thỉnh thoảng khi đi học về, mình thấy bà mò hến ngoài hói. Nếu gặp bà đi qua đường, bọn mình lại đồng thanh trêu “Tỉu tìu tiu tỉu”, bà lại chửi bằng giọng cheo chéo “M. thằng cha bây”, cả bọn cười khoái chí rồi cùng nhau bỏ chạy.

3. Hồi đó mọi người đồn rằng, buổi tối khi mọi người đã ngủ bà Tỉu hay lẻn sang hái trộm nông sản của nhà khác. (Mình nghĩ là bà ấy không làm vậy đâu). Và cả chuyện một lần con gái bà – cô Thu Nghìn về chơi mang cho bà rất nhiều ảnh chụp của cô ấy. Vì thế không biết ai đã đặt mấy câu thơ về bà Tỉu, như sau:

Bà Tỉu ngủ ở trong chum – Chờ khi trăng lặn mò bù (bầu) ông D
Ông D vừa ghét vừa thương – Tha roi cho mụ, kiếm đường về ngay.

Thu Nghìn có ảnh trong chum – Các anh các chị ngồi xum bên ngoài…

Bọn mình còn trẻ con không biết gì, thấy thơ hay hay thì học thuộc, suốt ngày rêu rao cho vui.

4. Sau này mình lớn, mấy lần về quê mình để ý không thấy bà Tỉu đi mò hến ngoài hói nữa, căn nhà nhỏ của bà đã được xã phân lại cho một bà neo đơn khác. Mọi người nói bà đã chết, cầu mong linh hồn bà siêu thoát. Cháu cáo lỗi với bà, cháu kể chuyện này không có ý gì cả, chỉ là nhắc những kí ức tuổi thơ nhỏ dại cho mọi người cùng ôn lại mà thôi.

(Còn nữa…)

Share
Bài trướcChuyện tắm sông
Bài sauChuyện mùa Lạc 
Chào bạn, mình là Tân. Bạn đã bao giờ nghĩ đến tình huống luôn luôn có một dòng tiền vẫn chảy đều vào túi bạn mỗi ngày, ngay cả khi bạn đang ngủ hay đi du lịch. Blog hongoctan.com với mong muốn chia sẻ cho mọi người cách tạo ra thu nhập thụ động trên môi trường Internet để bạn có thể hiện thực hóa tình huống này.

Gửi ý kiến