Chuyện mùa Lạc 

Chuyện mùa Lạc 

27
0
Share

Có lẽ mọi người đã từng đọc truyện “Mùa lạc” của nhà văn Nguyễn Khải. Trong truyện của mình cũng sẽ kể chuyện về mùa lạc, nhưng mùa lạc ở quê mình với những nét riêng mà không phải ở đâu cũng có.

Chuyện 🥜: Những năm trước khi chưa có máy xay lạc như bây giờ, đến mùa trỉa lạc phải bóc lạc giống rất khổ. Nhà nào làm nhiều suất bóc 5-6 yến đến cả tạ lạc giống chứ chẳng ít. Cả nhà tập trung bóc lạc cả ngày, cả đêm. Người lớn thì ngồi bóc lạc xuyên ngày cho kịp lịch đi trỉa của đội, của thôn. Có người bóc lạc nhiều quá nên mấy đầu ngón tay sưng húp, phải làm cái kẹp để tách vỏ lạc ra làm hai. Con nít ban ngày đi học nhưng tối về cũng huy động bóc lạc. Anh chị lớn hơn thì bóc thúng to, em út nhỏ thì giao cho một thúng nhỏ (gọi là mủng vịnh), phân công ai bóc xong phần của mình mới được đi ngủ. Mình hay làm chậm, 10h đêm các anh chị bóc xong rồi, thúng của mình mới hơn nữa, mình lại nhờ bóc giúp em với. Nói em đi ra đây abc đã, một chút quay lại. Nhưng vì buồn ngủ quá, abc xong thì lặng lẽ trèo lên giường ngủ luôn, mặc kệ lạc, he he..

chuyen-mua-lac

Chuyện 🥜🥜: Năm nào cũng thế, mùa thu hoạch lạc thường đúng vào dịp nắng nóng nhất của mùa hè. Nên nhiều gia đình tranh thủ đi nhổ lạc thật sớm, khoảng 4-5h sáng là đi rồi (có nhà đi từ 3h), để đến 8-9h về cho đỡ nắng. Lạc được trồng trên đất pha cát nên nắng nóng lại càng nóng. Buổi sáng tầm 9h-10h đi trên cát nóng rát cả hai bàn chân. Cây lạc tuy có giá trị kinh tế cao hơn cả (hơn lúa, ngô, đậu, khoai) nhưng thu hoạch cũng lắm công đoạn. Đầu tiên là nhổ, rồi xén ngọn, phơi 1 nắng, đem lạc về nhà, phơi tiếp cho khô, bẻ lạc lấy củ, dê lạc… Nếu trồng lạc ở bên bãi Nghẽn (bên kia bờ sông Lam) thì còn vất vả hơn nhiều, công đoạn vận chuyển lạc về nhà rất khổ vì ngăn cách qua sông qua đò. Kí ức hồi nhỏ đi nhổ lạc là đến trưa trời nắng lại được bồi dưỡng bằng những que kem mát lạnh thơm ngon. Mùa lạc nên các bác bán kem cũng rất nhiệt tình, đưa thùng kem phục vụ đến tận nương, cứ nghe “bì bọp” hay “ai kem nơi” là gọi “Lại đây, kem ơi”. Ngày mùa nên các bác cũng rất dễ tính, nhà nào có tiền trả tiền, nhà nào không có tiền thì trả lạc, 3-4 bụi lạc đổi 1 que kem. Hồi đó, kem có 2 loại : Kem sữa 200 đồng, kem đá 100 đồng. Ai có tiền thì ăn kem sữa, ai ít tiền thì ăn kem đá. Trên là cái nắng mùa hè và gió Lào thổi hầm hập, dưới là cát nóng bỏng da chân, ăn kem nào cũng ngon. Nhiều lúc kem sữa bị mặc cả xuống 500 đồng/3 cái, các bác bán kem cũng ậm ừ chấp nhận bán cho nhanh mà về. Mình nhớ nhất là ông Nhuần bán kem, kem ông ấy rất ngon, ông chỉ lấy kem sữa đậu xanh từ nhà máy đường Sông Lam (bên Hưng Nguyên). Hình như sau khi loại kem que bán dạo hết thời thì ông ấy cũng “giải nghệ”, không biết giờ ông còn khỏe không? Đến bây giờ, mình ăn kem Merino hay Thủy Tạ, Tràng Tiền vẫn thấy không ngon bằng kem sữa, kem đá ngày xưa!

Chuyện 🥜🥜🥜: Sau mỗi mùa thu hoạch lạc khoảng 2 tuần – 1 tháng, những củ lạc còn sót lại dưới đất bắt đầu đâm mầm lên giống như cây giá nhưng dài gần bằng ngón tay, to hơn đầu chiếc đũa. Dùng cuốc đào lên thấy những mầm lạc trắng muốt, dân ta gọi là “mậm” lạc. Mình đi thả bò tranh thủ đào mậm lạc rồi đưa ra sông Lam rửa sạch, đem về phơi 1 nắng mậm lạc deo deo để muối. Món mậm lạc muối xào với tóp mỡ thì giòn ngon tuyệt đỉnh. Hôm nào không có gì ăn lại vắt mậm lạc ra xào, ăn được 4-5 bát cơm.

Chuyện 🥜🥜🥜🥜: Hàng năm đến mùa lạc cũng là mùa thù lù (còn gọi là cây tầm bóp). Những quả thù lù chín đầu mùa mới ngon, càng về sau bọ xít châm bóc vỏ ra thấy hột sần sần là phải vứt. Bọn mình đi học về, đi qua nương lạc, tranh thủ hái thù lù đem về nhà ăn. Vì không có túi đựng nên bỏ áo vào quần rồi thả thù lù vào đó. Hái được nhiều thù lù, bụng căng lên trông rất giống bụng bia của mấy bợm nhậu. Về nhà đổ ra nền, bóc bỏ vỏ, lấy tăm cắm vào để làm kem. Những quả thù lù chín trắng, căng mọng, ăn ngọt lịm.

Chuyện 🥜🥜🥜🥜🥜: Nhớ hồi còn nhỏ, mình thích nhất là mùa lạc. Vì mùa lạc đi mót lạc được cất làm của riêng. Mà làm của riêng thì tích cực lắm, không lười nhác như làm cho bố mẹ. Giữa trưa trời nắng chang chang cũng cầm túi ni lông đi khắp đồng khắp bãi để mót lạc. Lạc mót về phơi riêng một góc, coi ngó rất cẩn thận, toàn sợ bị gà ăn hay ai đó hốt nhầm mất. Hồi đó bọn con trai có phong trào mua quần đùi Thái mặc và đồng hồ điện tử đeo. Một cân lạc giá 4000 đồng, mình cố mót cho được 1 yến để mua cái quần đùi Thái trước đã. Đồng hồ tính sau.

Hồi đó thích nhất là những hôm mưa dông. Vì mưa to nên đất bị xói làm củ lạc lộ ra trắng như vỏ ngao đầy trên mặt đất, đi mót lạc chỉ việc nhặt cho vào túi, khỏe re. Những hôm mới mưa xong, mình chạy ra đồng đã thấy bao nhiêu “chiến hữu” xách bao, xách bì “hành nghề” đầy đồng đầy bãi rồi. Hồi đó rất dại, không biết rằng lúc mới mưa xong mà lội chân đất ra đồng nơi có nhiều hơi đất sau này dễ bị bệnh thấp khớp. Dân ta không biết, cứ thấy lạc nhiều là rủ nhau đi mót thôi.

Tính mình thật thà và nhát gan nên mót là chỉ biết mót những củ lạc người ta rơi vãi hay còn lấp dưới đất. Còn nhiều anh bạn khôn và liều hơn, cứ đi mót lân la gần mấy đám lạc của mấy nhà chưa thu hoạch, lâu lâu nhảy sang nhổ một bụi rồi kiếm chổ khác ngồi bẻ củ cho vào túi. Cách “mót” này rất nhanh, nhưng khá “nguy hiểm” nên mình không dám làm. Giờ nghĩ lại thấy hồi đó dại quá phải không, hi hi…

Share
Bài trướcChuyện Bà Tỉu
Bài sauChuyện tiết kiệm
Chào bạn, mình là Tân. Bạn đã bao giờ nghĩ đến tình huống luôn luôn có một dòng tiền vẫn chảy đều vào túi bạn mỗi ngày, ngay cả khi bạn đang ngủ hay đi du lịch. Blog hongoctan.com với mong muốn chia sẻ cho mọi người cách tạo ra thu nhập thụ động trên môi trường Internet để bạn có thể hiện thực hóa tình huống này.

Gửi ý kiến